Trang chủ > Tản mạn > Không thể viết《Tôi bị trầm cảm 3》

Không thể viết《Tôi bị trầm cảm 3》

Tôi đã viết phần 1 (tại https://mrzes.com/toi-bi-tram-cam/ ) và phần 2 (tại https://mrzes.com/toi-bi-tram-cam-2/ ) cũng đã cách đây 9 tháng.

Trong suốt 9 tháng đó, thường xuyên có các tin nhắn gửi đến tâm sự, xin tư vấn… Hóa ra cũng có quá nhiều người rơi vào trạng thái tâm lý nặng nề trong cuộc sống (có thể nó không hoàn toàn là trầm cảm), và cũng có quá nhiều người chủ quan, hoàn toàn thờ ơ với căn bệnh khá nguy hiểm này, dù người bệnh đang ở ngay sát bên bạn hàng ngày.

Khi bắt đầu chữa bệnh cũng là khi tôi tìm hiểu về căn bệnh này. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở mức độ tìm hiểu chứ không phải nghiên cứu. Đã mấy lần định viết sâu về nó nhưng quả thực là với mớ kiến thức hỗn độn tự mò mẫm thì thực sự không dám viết, không dám đưa ra ý kiến. Những cái gì không biết, không hiểu thì im lặng – đó là cái cách mà tôi vẫn làm.

Nhưng rồi lại không thể ngừng lại, khi nhìn thấy những người khác đang quằn quại với áp lực, với stress, và với trầm cảm nữa. Vậy thì viết, viết về những gì mình biết, mình đã trải qua với một mong muốn rằng mọi người hãy để ý hơn 1 chút nữa đối với cái trò tâm lý quái ác này.

Nhưng khi ngồi để viết, để sắp xếp ý tứ thì lại tắc. Viết về nó với cái mớ kiến thức nhặt nhạnh vụn vặt thì quá khó và quá phức tạp, phức tạp như chính căn bệnh đó vậy.

Tôi không biết phải làm sao khi những người bạn vẫn đang tiếp tục chiến đấu với ý nghĩ tự làm hại bản thân, chỉ biết an ủi họ và cũng nhiều lần liên hệ với những người xung quanh họ để tìm kiếm sự trợ giúp. Đối với người trầm cảm, cần có những lời nói động viên, sự chăm sóc trực tiếp chứ không thể thông qua những tin nhắn được.

Và (đáng buồn) là tôi cũng gặp những sự thờ ơ, vô cảm đến vô trách nhiệm của nhiều người xung quanh người bệnh. Có thể họ vẫn còn suy nghĩ quá đơn giản về nó. Cũng có thể đa số những người tôi liên hệ đều còn trẻ nên họ không hiểu (hay đơn giản là chưa đủ độ chín để hiểu) về sự cần thiết của việc động viên, quan tâm đến người khác. Còn bản thân người bệnh, họ rất cần người khác, nhưng không bao giờ họ nói ra.

Cái sự phi lý trong suy nghĩ của người trầm cảm nó thường xuyên và đa dạng, chưd không chỉ có vậy.

Đến lúc này, tôi thực sự bế tắc trong việc tìm kiếm một giải pháp (cho dù là tạm thời) để giúp đỡ họ hay để mọi người xung quanh hiểu hơn về căn bệnh, đánh giá được nguy cơ thực sự của nó…

Nếu ai đọc được status này, mong là hãy có 1 chút quan tâm hơn đối với căn bệnh, hay đơn giản là với những người xung quanh.

Một chút thôi cũng được!

Bình luận qua Facebook

About mrzes

Có thể bạn quan tâm

Tôi bị trầm cảm 2

Có bệnh thì phải chữa. Ai cũng vậy, tôi cũng không thể tránh, nhất là …

Để lại phản hồi

Your email address will not be published. Required fields are marked *