Trang chủ > Bé Cua > Tha hương ký 15: Tâm sự với Cua

Tha hương ký 15: Tâm sự với Cua

Con trai ạ!
Bố nhớ con! Và bố nhớ nhà! Bố nhớ cảnh các con đùa nghịch, phá phách, khóc lóc. Bố nhớ nụ cười của từng đứa, bố nhớ cả những giọt nước mắt giả vờ của “ông Ốc” khi “ông” ấy biết mình phạm lỗi và phải cố khóc để coi như mình là “kẻ bị hại”. Bố nhớ cả cái cảnh ông bà nội cứ phải quát lên để thúc cho hai đứa ăn cơm. Thậm chí, bố cũng nhớ cả cái mùi mồ hôi nồng nồng đến ngạt thở của cả hai đứa.
Bố xa gia đình, xa các con được gần một tháng rồi, nhưng bố vấn bị ám ảnh bởi hình ảnh của con lúc tiễn bố ở sân bay.
Bố biết con rất buồn. Bố biết con cố gắng quay mặt đi để không rơi nước mắt. Bố biết con vẫn gượng cười, để không khóc. Có thể con không muốn bố buồn. Cũng có thể là con, chỉ đơn giản, không dám khóc vì xấu hổ.
Dù thế nào đi chăng nữa thì như vậy cũng là tốt!
Con là con trai, rồi con sẽ trở thành một người đàn ông. Bất Bất kỳ một người đàn ông nào cũng đều có lúc muốn rơi nước mắt. Nhưng một người đàn ông chân chính và mạnh mẽ là người có thể biết kìm và gạt đi nước mắt.
Con sẽ là một người đàn ông như thế. Vì con đã làm được điều mà một người đàn ông cần làm, dù con mới chưa đầy 6 tuổi.
Hình ảnh ấy đã khiến trong lòng bố xao động mạnh. Trong đầu bố đã xuất hiện mong muốn bỏ hết tất cả, huỷ chuyến bay, huỷ bỏ tất cả những gì đang làm dang dở nơi đất khách quê người để được ở gần bên con.
Nhưng rồi bố đã không làm vậy. Bố muốn con mạnh mẽ, vì vậy bản thân bố phải mạnh mẽ.
Rồi sau này lớn lên, con cũng sẽ có gia đình riêng của mình, con sẽ có những lo toan, những lựa chọn và có những mục đích của mình. Người đàn ông đích thực là người phải biết gạt sang một bên những mềm yếu bình thường để lo cho một tương lai tươi sáng hơn. Không phải chỉ cho bản thân mình, mà còn cho gia đình, cho những đứa con hay lớn hơn là cho đất nước, cho xã hội…

image

Cho đến lúc này, bố vẫn bị ám ảnh. Nhớ đến con, bố lại nhớ thời gian ngắn ngủi vừa qua được ở bên con.
Bố lại thấy hối hận!
Tại sao hôm đó bố lại chủ quan, đưa con đi ra ngoài đường mà không đeo cho con đôi tất chân cho đỡ lạnh, để rồi bố phải ủ con trong áo khoác của mình. Trời gió lạnh mà con vẫn động viên bố: con không lạnh bố ạ!
Tại sao hôm đó bố không thể “thoáng” hơn với con, mua cho con cả bộ trống lẫn siêu nhân hay xe cảnh sát mà lại bắt con phải lựa chọn một trong những món đó? Nó có đáng là bao nhiêu tiền đâu chứ?
Tại sao bố không để cho con được mở bộ đồ chơi của em Ốc, dù con cũng rất thích nó cơ mà?
Nghĩ lại, bố thấy mình thật tệ. Bố ngăn cản, thậm chí là dập nát đi sự háo hức của con, một chú bé hơn 5 tuổi!
Nhưng bố cũng mừng khi con có sự dũng cảm để chỉ lựa chọn một trong những món đồ mà mình thích và vẫn nhường cho em Ốc quyền được mở chiếc xe của chính em.
Bố xin lỗi, con trai của bố!
Hãy đợi bố ngày về!

Bình luận qua Facebook

About mrzes

Có thể bạn quan tâm

Tôn trọng hay Tiết kiệm?

Bài viết của Võ Văn Tiên, lưu học sinh Việt Nam hiện đang học tại …

Để lại phản hồi

Your email address will not be published. Required fields are marked *