Trang chủ > Chưa phân loại > Sông Hồng – Nguyễn Văn Thùy

Sông Hồng – Nguyễn Văn Thùy

Đọc bài của anh Huy Cường về dòng sông tuổi thơ gắn bó (link bài viết trên mrzes.com) , dòng sông Thao đầu nguồn của sông Hồng, dòng sông chảy qua địa phận quê hương Cẩm khê , bờ sông bên kia là Thanh ba , tỉnh Phú Thọ. Những kỷ niệm tràn về gợi nhớ thời ấu thơ tuổi trẻ chưa đi ” thoát ly” , cuộc sống quanh quẩn ở làng quê xã Nỗ Lực sau đổi tên thành Sai nga , để dân hai bên bờ sông cứ gieo vần ” Cẩm khê tam Nga , Thanh ba tứ Cù”.
Dân ven sông ai cũng học bơi lội , hụp lặn từ nhỏ nhất là con trai. Sông Hồng lúc hung hãn khi dòng nước lũ trên thượng nguồn đổ về gây ra ngập lụt , vỡ đê. Nhà mình ở ngoài đê , năm nào cũng dăm bẩy lần nước ngập , nhẹ thì đến sân , vừa thì 1 tầm phản ( ở quê dùng phản có 2 tấm gỗ ghép vào nhau kê trên cái mễ làm giường nằm , cao khoảng 80 phân), nặng thì 2 tầm , hơn 2 tầm , chỉ sợ nhất là bị nước ăn chân . Người ăn nước , nhưng nước cũng ” ăn ” chân người đấy.
Nhưng tuổi trẻ thấy vui , đẹp , kiếm sống phụ gia đình cũng từ dòng sông , ngập kiếm kiểu ngập , sông êm đềm kiếm kiểu êm đềm , mùa đông lạnh giá cũng có cửa.
Chiều hôm trước thấy nước “ói” lên , mạn ngược Yên bái mây vần vũ mưa lớn là sáng sau dậy sớm tơ mơ đi ngược lên gành Chùa cách nhà khoảng gần km , nhìn thấy gỗ , bó nứa to là nhảy xuống bơi ra dìu vào đến bến Chợ là đến nhà , lên đến bờ do nước lạnh nên ” sun” hết vào phải đốt lửa hơ sửa , chẳng biết sợ là gì , từ năm 10 tuổi đến 17 là như vậy trên quê hương. Mùa không ngập đi chợ Chủ Chè mua nhắn về đo tôm cá. Bố Bầm không cho tắm sông lúc 8_9 tuổi lên ông Khương Khánh cạo trọc đầu , về cho sờ đầu thấy khô , vì hồi trước ở Nhà không có khăn , không có biết lau như bây giờ nên thắm các bậc phụ huynh sờ đầu thấy ướt là biết liền và cho ăn roi.
Bây giờ mỗi lần về như một sự thôi thúc lần nào cũng phải tìm cách ra sông thắm hoặc vục nước rửa mặt , nên nổi tiếng, hàng xóm xung quanh bất ngờ gặp đều trêu ” thế về đã úp mặt vào sông quê chưa”, mình có kiểu cực đoan với sông Thao quê nhà như vậy.
Có những đợt về tết , Bãi Cát bồi ra giữa sông , bờ sông , nước sông bấy giờ bẩn lắm uế tạp nhưng vẫn ra sông , nhìn lên đến trận Tháp chuông nhà thờ Du Bơ , nhìn xuống trận gành Đông Viên và bờ sông bên Hoàng Cương đìu hiu , lạnh giá trở trọi không thấy bóng người chỉ có một mình hoặc vốc nước rửa mặt , hoặc nhụt mình xuống nước sông rồi đi về , cũng thấy sờ sợ hình ảnh con Am , con Giải bị dọa ngày thơ bé hiện về. 


Trẻ tuổi ở quê bây giờ thời ơ với dòng sông , cũng chẳng biết bơi lội , người lớn thì sử dụng nước giếng khoan , sông bị lãng quên như người tình già c đơn.
Nhiều kỷ niệm quá , nhưng cuộc sống phải lăn lộn đủ thứ.
Cảm nhận về dòng sông của HC , có lẽ nhiều người cũng chỉ thấy sông Hồng , sông Thao ở mặt địa lý thôi.
Xin vẫn dành sự mến yêu dòng sông cho những ai tuổi thơ và cuộc đời có thời gian sống bên dòng sông.

Bài viết được dẫn lại từ comment của bác Nguyễn Văn Thùy (link) trong bài viết Người Phương Xá trên trang facebook của nhà báo Nguyễn Huy Cường.

Ảnh: Tran Dinh Huan

Bình luận qua Facebook

About mrzes

Có thể bạn quan tâm

Lòng tốt và niềm tin

Giữa những lo toan và đua chen đời thường, chợt thấy lòng bình yên khi …

Để lại phản hồi

Your email address will not be published. Required fields are marked *