Trang chủ > Tản mạn > Nhanh thật!

Nhanh thật!

Công nhận là may quá, gặp phải bác già nên đỡ phải cãi cọ chứ đứng cãi nhau với chú trẻ thì chả biết đến bao giờ trong khi mình lại cực kỳ vội và đói run người. Đúng là người ta có kinh nghiệm có khác, dễ tính hẳn mà xử lý tình huống cũng nhanh. Phải nói là nhanh thật!

Đến ngã tư, nhìn đèn tín hiệu thấy đi thẳng thì không được vì còn 10 giây đèn đỏ nhưng lại có đèn phụ đang màu xanh cho phép rẽ. Bấm xi-nhan, vút….
Toét… oét… ét….ét….! Giật cả mình! Cái gì thế này?

Một chú CSGT trẻ măng với cái bụng của một bác trung niên đã đứng giữa đường và chỉ thẳng cái gậy vào mặt.

Thôi, xong!

(Ngoan ngoãn tí nào) Em phạm lỗi gì mà anh dừng xe ạ?

– Anh vượt đèn tín hiệu đèn (nguyên văn đấy nhá).

– Ơ, em có vượt đâu ạ? Em thấy đi thẳng thì có đèn đỏ, nhưng lại có đèn phụ cho phép rẽ thì em mới đi đấy chứ?

– Không đúng, tôi nhìn thấy anh vượt đèn đỏ mà?

– Ơ, anh không tin thì anh em mình quay lại kia, em chỉ cho anh cái đèn phụ.

– Ờ, thì thôi, đèn có thể trục trặc kỹ thuật. Nhưng anh rẽ mà không có xi-nhan

– Ơ, em có mà. Em còn đi hết vòng cung rồi em mới xi-nhan. Xi-nhan của em còn kêu choen choét, chả nhẽ anh không nhìn thấy?

– Đâu? Anh bật xi-nhan cho tôi xem nào.

Choét… Choét… Choét…. (Điếc cả tai)

– Đấy, anh thấy chưa?

– Ờ, nhưng lỗi của anh là tắt đèn xi-nhan sớm!

(Ặc ặc, bó toàn thân chấm mắm tôm rồi.) Em đi hết cả đường vòng cung này cơ mà anh.

– Không được. Anh phải đi hết qua cái ngã ba này này… (Ngẩng mặt lên thì nó là 1 cái ngã 3 khách, cách cái ngã tư mình vừa rẽ tầm 30m)

– Ơ, nhưng em có rẽ vào chỗ này đâu mà bắt em giữ xi-nhan?

– Như thế là anh phạm lỗi rồi. Anh dắt xe vào đây và cho tôi kiểm tra giấy tờ.

Mở ví, giấy tờ đâu nhỉ? Thôi chết, thằng em hôm trước mượn xe chưa trả giấy tờ rồi. Hu hu…

– Không mang giấy tờ hả? Vào bốt, gặp anh kia!

Vào gặp một bác CSGT đứng tuổi hơn, ngồi trong bốt. Bác nhiệt tình hướng dẫn rằng mình đã phạm xê-ri lỗi đến hoa cả mắt, ù cả tai. Tổng hình phạt cả triệu và giữ xe đâu đến 1 tháng.

Được cái bác già hiền hơn chú trẻ, mà có vẻ còn linh động hơn nhiều. Bác ân cần thăm hỏi:

– Thế có đủ tiền nộp phạt không?

– Dạ không ạ! (Tất nhiên là phải không rồi).

– Thế thì có bao nhiêu?

– Dạ, thế bác định phạt cháu bao nhiêu ạ?

– Ba lít!

– Ẹc, cháu không đủ đâu bác ơi, xin bác bớt cho cháu.

– Thôi, 2 lít. Đưa đây!

– Dạ, cháu gửi bác.

– Đây, cầm lấy bằng lái. Gọi điện bảo người nhà không phải mang lên nữa không lại vất vả. (Ôi, quý hóa quá!)

Công nhận là may quá, gặp phải bác già nên đỡ phải cãi cọ chứ đứng cãi nhau với chú trẻ thì chả biết đến bao giờ trong khi mình lại cực kỳ vội và đói run người. Đúng là người ta có kinh nghiệm có khác, dễ tính hẳn mà xử lý tình huống cũng nhanh. Phải nói là nhanh thật!

Bình luận qua Facebook

About mrzes

Có thể bạn quan tâm

Truyện ngắn: Cái ngày xưa

⁃ Em đưa chị ra đảo nhé, ngày xưa anh ấy muốn chị ra chơi …

Để lại phản hồi

Your email address will not be published. Required fields are marked *