Trang chủ > Tản mạn > Khóc người tình

Khóc người tình

Hỡi ôi!
Yêu nhau từ thuở lên ba
Cuộc sống khốn khó bắt ta chia lìa!

Nói ra thì chẳng ai tin nhưng anh phải thú nhận rằng anh đã yêu em từ khi em mới ra đời. Khi phải lăn lộn trong cái cuộc sống khốn nạn này, con tim anh tưởng đã chai sạn và hóa đá. Vậy mà khi gặp em, trái tim đá ấy đã mềm ra, đã biết thổn thức.

Cái đớn đau là khi gặp em, anh đã có một gia đình. Phải chăng đây là trò đùa của tạo hóa? Sao ông trời không cho anh được gặp em sớm hơn?

Bỏ bê vợ con, gia đình để đến với em. Chấp nhận là người chồng phụ bạc để được em chiều chuộng. Chấp nhận là người cha vô trách nhiệm để được nghe con tim thổn thức ngọt ngào. Đời hạnh phúc biết bao khi ta ở bên nhau!

Hỡi ôi! Vẫn là những éo le ngang trái của cuộc đời, vẫn là những trò chơi khăm của ông Trời đối với anh, vẫn là tại cái số phận của anh đen ngòm như nước dòng Tô…

Thời gian chăn gối mặn nồng chẳng được bao nhiêu, em đã ra đi đột ngột!

Làm sao để có thể nói hết nỗi đau của lòng anh? Từ ngữ nào có thể miêu tả hết sự tan nát của con tim anh?

Hỡi ôi! Đau thương này thật và vô hạn. Mất mát này thật là đớn đau!

Hỡi ôi! Còn đâu tấm thân căng tràn sức sống? Còn đâu là da mượt mà nhạy cảm? Còn đâu đôi mắt sáng long lanh? Còn đâu sự thông minh dí dỏm biết làm anh vui sau những giờ làm việc căng thẳng? Còn đâu?

Oán hận ông Trời chia loan rẽ thúy. Oán hận người đời chia lìa lứa đôi.

Đau đớn lắm em ơi! Buồn tủi lắm em ơn! Anh muốn hét lên, hét thật to: Tiên sư thằng nào lấy trộm điện thoại HTC HD Desire của tao!

Bình luận qua Facebook

About mrzes

Có thể bạn quan tâm

Hoa Kỳ hay là Mỹ?

Nhân việc Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thăm Mỹ, bàn chút về tên gọi Mỹ …

Để lại phản hồi

Your email address will not be published. Required fields are marked *